Tuesday, 19 May 2009

Luật sư Lê Trần Luật nói về điều 69 trong Hiến Pháp Việt Nam

Sau khi xin phép đi biểu tình mà bị từ chối, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và cô Phạm Thanh Nghiên đã khiếu nại nhưng không được trả lời.
Theo luật quy định thì sau 30 ngày mà không được trả lời thì có thể khiếu kiện về hành vi hành chánh đó. Vào ngày 22 tháng 8 năm 2008 luật sư Lê Trần Luật đã hướng dẫn 2 nhà dân chủ này nộp đơn khởi kiện tại tòa án hành chánh của thành phố Hà Nội. Sau đây là cuộc nói chuyện của luật sư Lê Trần Luật và phóng viên Hiền Vy.

Luật sư Lê Trần Luật: Sau khi chờ một tháng, không thấy họ trả lời, ông Nghĩa và cô Nghiên đã khởi kiện ra toà án hành chánh của tòa án nhân dân Hà Nội, khoảng chỉ 3 ngày sau thì tòa trả lại đơn, cho rằng không thuộc thẩm quyền của tòa. Tôi tự hỏi nếu không phải thẩm quyền của tòa thì là thẩm quyền của ai bởi vì chức năng của tòa là giải quyết những xung đột của xã hội, vậy thì bất cứ một xung đột nào trong xã hội, tòa cũng phải có nhiệm vụ giải quyết. Người ta xin cơ quan hành chánh cho đi biểu tình thì không cho, kiện ra tòa thì không được, vậy thì ghi quyền biểu tình trong điều 69 để làm gì?

Hiền Vy: Thưa như vậy thì cô Thanh Nghiên và luật sư sẽ làm gì kế tiếp ạ?Ngụy biện và mị dân?

Luật sư Lê Trần Luật: Thật sự là người ta đã từ chối tất cả. Mình xin biểu tình ở một cơ quan hành chánh thì người ta không cho. Mình khiếu nại, người ta không trả lời. Mình kiện ra tòa thì tòa nói không thuộc thẩm quyền, như vậy thì có phải người ta cố tình từ chối cái quyền biểu tình hay không.

Bản chất của vấn đề nó nằm ở chỗ là nhà cầm quyền không muốn cho người dân có quyền biểu tình này và tòa án ngụy biện là không thuộc thẩm quyền của mình. Như vậy thì ghi nhận quyền biểu tình trong hiến pháp để làm cái gì ?

Sắp tới tôi sẽ làm một bản kiến nghị cho ông Nghĩa và cô Nghiên gửi cho các đại biểu quốc hội, rằng hãy xóa bỏ quyền biểu tình trong hiến pháp vì hiến pháp ghi những điều tốt đẹp như thế mà không thực hiện thì ghi làm cái gì.

Nếu như không tổ chức được cái quyền đã ghi trong điều 69 đó thì hãy xóa bỏ điều đó, ghi như thế là một điều mị dân.

Hiền Vy: Thưa, như vậy là trong hiến pháp, điều 69, người dân có quyền được đi biểu tình nhưng qua những gì đã xảy ra thì quyền đó chỉ có trên giấy tờ thôi, phải không ạ?

Luật sư Lê Trần Luật: Vâng, bây giờ thì chúng tôi đã có đầy đủ chứng cớ để chứng minh rằng nhà cầm quyền ghi điều đó trong hiến pháp nhưng không thực hiện trên thực tế. Nếu chúng tôi không xin phép biểu tình thì nhà cầm quyền có thể bảo rằng tại người dân ViệtNam không xin biểu tình, chứ nếu xin thì sẽ được. Bây giờ chúng tôi đã xin, nhưng lại bị từ chối. Họ có thể lập luận là từ chối thì anh có quyền khởi kiện lên tòa coi ai đúng ai sai.

Chúng tôi cũng đã khởi kiện lên tòa thì tòa lại bảo là tòa không thuộc thẩm quyền. Như thế có phải là họ cố tình từ chối cái quyền này không. Tôi sẽ kiến nghị tất cả các đại biểu quốc hội Việt Nam hãy xoá bỏ hoặc sửa chữa thế nào đó hay bỏ cái quyền biểu tình ra bên ngoài bởi vì chúng tôi có bằng chứng là nhà cầm quyền không cho biểu tình thì đừng ghi quyền đó vào.
Tự do, dân chủ, nhân quyền?

Hiền Vy: Ngày 2 tháng 9 là kỷ niệm 63 năm của bản Tuyên Ngôn Độc Lập, nội dung trong đó có nhiều điều rất lý tưởng, thưa ông, tại ViệtNam bây giờ có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc như trong bản tuyên ngôn nói không?

Luật sư Lê Trần Luật: Thực sự ở ViệtNam có quyền tự do ngôn luận hay không ? Không có! Quyền biểu tình có không ? Không có! Tôi có cảm giác nhà cầm quyền Việt Nam lôi tất cả những cái điều luật tốt đẹp nào trên thế giới đã có, chép vào trong hiến pháp của mình để mị dân chứ không tổ chức thực hiện. Rất nhiều nhà hoạt động dân chủ đã bị bắt vì bị cho là tuyên truyền chống chế độ hoặc là đã lợi dụng quyền tự do dân chủ.

Rồi quyền bầu cử có không? Không có! Quyền tự ứng cử có không ? Rất nhiều người tự ứng cử, thì nhà cầm quyền cho rằng họ bị tâm thần, kiếm cách này cách khác chuyển những người này vào nhà thương điên. Rồi quyền biểu tình thì xin phép không cho, kiện thì không được. Ghi những quyền này trong hiến pháp nguy hiểm ở chỗ là người dân nghĩ rằng hiến pháp đã qui định cho mình quyền đó thì người dân bắt đầu thực hiện quyền đó, mà thực hiện không khéo thì sẽ bị truy bắt. Như vậy có phải là vừa mị dân, vừa bẫy dân vào con đường phạm tội hay không.

Hiền Vy: Thưa, theo luật sư, nếu có tự do, nếu có dân chủ và nếu có nhân quyền thì có lợi gì cho nhà nước và có hại gì cho nhà nước, nếu những quyền đó thực sự có ở ViệtNam?

Luật sư Lê Trần Luật: Bất kỳ một nhà nước nào cũng hướng tới tự do, dân chủ và hạnh phúc của nhân dân. Một nhà nước không hướng tới những điều đó thì không thể gọi là nhà nước mà phải gọi là một nhóm người cầm quyền, một đảng nào đó cai trị người dân, chứ không phải nhà nước. Tất cả sự tự do dân chủ đều mang lại lợi ích cho nhà nước.

Hiền Vy: Trong lần trước, ông có nói là tại ViệtNam quyền lực đang khống chế pháp luật, thì vai trò của người luật sư trong xã hội ViêtNam bây giờ như thế nào, thưa ông? Luật sư Lê Trần Luật: Vai trò của người luật sư tại ViệtNam rất thấp, hầu như tất cả các cơ quan trong bộ máy của nhà nước đánh giá cái vai trò này rất thấp vì người ta không coi luật pháp ra gì hết. Người ta làm theo sự chỉ đạo của Đảng, nói chung, Đảng chỉ đạo thì bất chấp luật pháp như thế nào.

Tất cả những người thực thi pháp luật này có một chỗ để dựa lưng, đó là Đảng Cộng Sản. Họ dựa vào đó, cái gì mà ý của Đảng rồi thì pháp luật không ý nghĩa gì.

Hiền Vy: Thưa ông có gì muốn chia sẻ với thính giả của đài Á Châu Tự Do không ạ?

Luật sư Lê Trần Luật: Chúng tôi không phải đấu tranh để đòi này đòi kia, mà chúng tôi đang đấu tranh với quyền lực và phương pháp đấu tranh trong thời điểm này phương pháp đấu tranh bất bạo động. Vũ khí bất bạo động chính là công luận mà một trong những phương cách của công luận chính là truyền thông, và tôi chỉ có nhắn gửi với giới truyền thông và quí vị nghe đài là hãy lên tiếng, lên tiếng vì sự phát triển, vì sự độc lập và tự do của đất nước, của dân tộc mình.
free programes

Read more!

0 comments:

INDIAN SONG

THAI SONG

Template by : kendhin news blog